Poem logo
Poem logo

về nơi hẹn cũ

Tác giả: Thiên Ân
VỀ NƠI HẸN CŨ
Anh trở lại con đường xưa nắng hạ
Nghe thời gian run rẩy giữa hàng cây
Ôi chỗ cũ đã xa từ dạo ấy
Mà lòng anh còn thức đến hôm nay

Ghế đá lạnh như là môi thiếu phụ
Vết rêu xanh bò chậm xuống linh hồn
Hoa phượng rụng đỏ trời thương nhớ cũ
Anh ngồi nghe tuổi trẻ chết từng cơn

Em có biết chiều nay trời rất mỏng
Gió đi qua như vuốt mặt chia lìa
Anh cúi nhặt một màu hoa tuyệt vọng
Mà nghe đau hơn cả tiếng mưa khuya

Mắt anh đói một vùng xa thiếu vắng
Môi khô rồi sau những buổi chờ mong
Có những kẻ đi qua đời rất lặng
Để một người ôm gió đến trăm năm

Anh sợ lắm thời gian như tóc bạc
Cứ âm thầm phủ trắng cả vai yêu
Ngày đã cũ mà hồn còn phiêu bạt
Như con thuyền lạc bến giữa cô liêu

Em đã khuất vào nghìn trùng phố khác
Chỉ riêng anh còn đứng giữa hoàng hôn
Nghe chiếc bóng của mình rơi xác xơ
Trong cõi nhớ mênh mang và rớm muộn

Anh trở lại nơi từng hò hẹn ấy
Thấy trời buồn như sắp vỡ trên cao
Ôi tình ái như vì sao khát cháy !
Tắt rồi còn thiêu bỏng đến ngàn sau…
Ngày 16/5/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm