Poem logo
Poem logo

trăng vỡ 1

Tác giả: Thiên Ân
TRĂNG VỠ 1

Vầng trăng vụn vỡ trên cao

Đám mây quá khứ chìm mau phương buồn

Bầu trời mặc áo đau thương

Hắt hiu ngọn gió đêm trường lệ hoang

Thời gian lá úa ngổn ngang

Đời không gương lược chín vàng niềm tin

Con người dặn vặt vô tình

Chia tay chưa đến bỏ mình lìa ta

Trắng đêm ôm bóng xót xa

Bậc thềm năm cũ thế là vắng tanh

Quên lời bóng gió dỗ dành

Tựa như sương khói mong manh dấu hờn

Một vầng trăng vỡ nỉ non

Mai sau biển cạn, non mòn tìm đâu ?

Bướm ong bay lạc vợi sầu

Đoá hoa ủ rũ tinh cầu lẻ loi

Đọt Sành ngậm miệng không lời

Hàng cây nhịn khóc thương thời vàng son

Khen ai đói mắt ưa dòm

Bâng khuâng rạo rực tim non nghìn lần

Cho đi trăng vỡ xa xăm

Tình yêu rụng cánh xoay vần về đâu ?

Ai còn mòn mỏi bể dâu ?

Đắng môi nhân thế nghiêng sầu nghìn năm

Ngày 28/5/2026

Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm