Poem logo
Poem logo

trăng vỡ 2

Tác giả: Thiên Ân
TRĂNG VỠ 2
Vầng trăng rạn vỡ tự thiên đường,
Vũ trụ đơm sầu, mặc áo thương.
Mây cũ về đâu, phương đọng hận?
Đêm dài nhỏ giọt lệ sầu sương.

Thời gian nghiêng đổ lá khô gầy
Lược gương đâu nữa để sầu soi?
Người đi, hồn ở, chia phôi sớm
Bỏ lại thân ta giữa cuộc đời.

Trắng canh thức đợi bóng hình xưa
Thềm cũ hoang mang lạnh gió lùa
Lời hứa ngày xanh thành khói xám
Dấu hờn nông nổi thuở mây mưa

Trăng rụng nỉ non giữa đáy hồ
, Mai sau non nước có trầm ô?
Trùng khơi cạn bến, ngàn hoa rũ
, Tinh cầu cô độc, dải thiên hà.

Đọt Sành lặng ngắt, phiến sầu đau,
Cây đứng ôm tang, khóc bạc đầu.
Thế sự nghìn năm ai ngó xuống,
Tim bâng khuâng rạn một niềm đau.

Trăng tàn, tình rụng, cánh xe quay,
Vạn cổ sầu chung đổ xuống đây.
Bể dâu ai đứng mòn chân đợi,
Nhân thế nghiêng sầu, chén đắng cay.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm