đành thôi...
Đành Thôi...
----------------
Bởi vì mây gió rời nhau
Đành thôi nhặt bóng trăng sao để dành
Đùa vui một góc trời xanh
Bao la vô vọng xây thành mênh mông
Đành thôi có có không không
Một cay đắng cũ một nồng nàn xưa
Ngày thì lảng vảng cùng mưa
Chiều chưa nói hết đêm chưa tự tình
Đành thôi rơi giữa chùng chình
Mặc đời sóng vỗ phía nhìn chênh chao
Ru trong nguyệt lặn hư hao
Tiếng ngân nga lắng còn xao xuyến lòng
Đành thôi cúi mặt rêu rong
Bao năm dâu bể cạn nông lặng thầm
Buồn rồi mọi thứ xa xăm
Vui rồi cũng chỉ trăm năm một đời
Đành thôi tay nhé buông lơi
Màu trinh nguyên nắng nằm phơi hiên thềm
Nỗi đau chưa mục đừng thêm
Lá vàng sương rớt người mềm niềm thương
Đành thôi lẻ bóng soi gương...
Thu Vàng