Poem logo
Poem logo

biển và nguồn

Tác giả: Trần Cao Hưng
Tôi đứng trước đại dương muôn trùng sóng vỗ
Nghe tiếng gầm vang dội cả trời xanh
Biển kiêu hãnh khoác áo màu ngọc bích
Nghĩ rằng mình tự lớn giữa mông mênh.
Nhưng biển hỡi, có bao giờ biết được?
Thuở còn thơ chưa ôm hết chân trời
Mỗi giọt nước làm nên hình hài ấy
Là từ nguồn suối mẹ, cha sông.
Mẹ từ những cánh rừng sâu vách đá
Chắt chiu từng dòng khoáng chất cho con
Gánh phù sa nặng bờ vai mòn mỏi
Nuôi dưỡng con qua năm tháng vuông tròn.
Cha là dòng sông miệt mài mở lối
Mẹ hiền hòa mang gánh nặng phù sa
Dẫu vách núi có gập ghềnh hiểm trở
Vẫn âm thầm mang dòng nước bao la.
Có những ngày biển hờn giận dữ
Dâng sóng cuồng xé nát cả trời đêm
Sông vẫn thế, lặng thầm và nhẫn nại
Dang tay mềm ôm biển rộng mênh mông.
Biển càng lớn càng đi xa vạn dặm
Nước càng sâu càng mặn mẹ ơn cha.
Lúc lặng yên giữa muôn trùng sóng gió
Mới hiểu lòng mẹ rộng, cha xa.
Biển sừng sững giữa đất trời lộng gió
Biết bao lần ướt đẫm áo mẹ cha.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm