vàng rơi
Vàng Rơi
“Cầm vàng thì sợ vàng rơi”
Vàng rơi không sợ, sợ đời mồ côi
Mồ côi khổ lắn ai ơi
Thèm tiếng gọi mẹ giữa đời xót xa
Cuộc đời là mẹ cho ta
Mẹ cho con cả bao la tháng ngày
À ơi..lo giấc ngủ say
Bát cơm, manh áo, lo ngày nắng mưa
Cả đời vất vả sớm khuya
Mồ hôi đọng lại thành mưa giữa trời
Mẹ là phật sống tuyệt vời
Công lao của mẹ, biển trời, mẹ ơi
Nên con sợ nhất mồ côi
Tìm đâu ra mẹ, trên đời nữa đây?
Tìm đâu ký ức đẹp ngày
Mẹ con, con mẹ, sum vầy bên nhau
Mẹ ơi! đừng bỏ, con đau
Bơ vơ chữ hiếu, về đâu thẫn thờ
Bao nhiêu thương nhớ vô bờ
Ngậm ngùi xin gửi vào thơ, ngậm ngùi...