bắt đền...người dưng
Bắt Đền...Người Dưng
Bắt đền là bắt đền anh
Để cho lời hẹn mỏng manh thật là
Niềm vui tưởng sẽ vỡ òa
Bỗng đâu phút chốc nhạt nhòa khói mây
Bắt đền hoa, lá, cỏ, cây
Để điều mong ước chưa đầy, đã vơi
Bắt đền câu hát lý lơi
Nối dài sợi nhớ không lời về ai
Bắt đền núi rộng, sông dài
Mải vui nên chẳng đoái hoài buồn thay
Bắt đền đêm trộn vào ngày
Để nghiêng ngả với tỉnh say giấc mềm
Bắt đền mộng ấm, mơ êm
Nhớ mong gửi cả vào đêm trách hờn
Cô đơn càng ngấm cô đơn
Chẳng sao hiểu nổi ngọn nguồn từ đâu
Bắt đền trời rộng, biển sâu
Để tình chạy trốn vào nhau khó tìm
Bắt đền cái lẽ lặng im
Để cho thương nhớ nổi chìm ngẩn ngơ
Bắt đền chỉ một bài thơ
Làm ai khắc khoải đợi chờ, khổ không?
Để rồi lạc giữa mung lung
Biết sao? Thôi cứ người dưng…Bắt đền!
Feb 22, 2026
Viễn Phương (OVQ)