vắng thu
Vắng Thu
—---------
Vắng thu tựa cửa ngó ngày trôi
Đôi mắt thèm mưa của một thời
Đã mất thói quen đêm thức dậy
Riêng còn, riêng chỉ chút tình thôi
Một tôi với đó chùm mây trắng
Muốn được gần ai trong lúc này
Muốn lá thôi bay hoa nở vội
Nhìn hoài cố hứng gió đầy tay
Nơi này trời đất chưa thu quởn
Thỉnh thoảng trưa chiều mưa bóng mây
Nhỏ xuống không hề đau xác lá
Đủ làm phơn phớt ướt bờ vai
Ngồi không chợt nghĩ về thân phận
Bỏ lại quê hương giờ nhớ nhà
Thả tấm lòng son vào nghịch cảnh
Hết chờ rồi đợi nỗi buồn qua…
Thu Vàng