chia đôi 2
CHIA ĐÔI 2
Con đường từ độ chia hai
Chiều sa chậm xuống, bóng dài quạnh hiu
Mây buồn trôi giữa cô liêu
Sông xưa lặng sóng, bến chiều quên ai.
Hàng cây đứng ngóng tháng ngày
Lá rơi nghe tiếng heo may gọi mùa
Thời gian đọng giữa cơn mưa
Cho hồn lữ thứ như vừa mất quê.
Em về khuất nẻo sơn khê
Áo hương một thuở bay về hư không
Mắt em còn đó bên sông
Mà con nước cũ xuôi dòng biệt tăm.
Trời cao xanh đến âm thầm
Lòng ta nhỏ lại vô ngần quạnh sâu
Nghe từ gieo nhớ,canh thâu
Một vì sao lạc rơi vào nhớ thương.
Người đi bỏ lại con đường
Bỏ trăng bến vắng, bỏ hương cuối mùa
Bỏ cơn gió mỏng đong đưa
Bỏ đàn chim mỏi ngủ trưa cuối trời.
Ta như chiếc lá đơn côi
Trôi trên dòng nước đầy vơi phận người
Nửa đời nghiêng bóng chơi vơi
Nghe trong tịch mịch đất trời gọi nhau.
Bến xưa cỏ đã lên màu
Dấu chân năm cũ chìm sâu bụi mờ
Ngàn năm còn một câu thơ
Buồn như biển rộng bơ vơ giữa đời.
Con đường từ độ chia đôi
Mênh mang nhân thế, một người nhớ thương
Trời chiều khép cánh tà dương
Mà nghe vạn cổ còn vương nỗi sầu.
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|