đêm ấy 3
ĐÊM ẤY 3
Đêm ấy trời cao lộng gió ngàn
Trăng treo đầu núi lạnh mơ màng
Anh ngồi nhặt bóng thời gian cũ
Nghe dậy trong lòng vạn tiếng vang.
Đêm ấy em ngồi bên bến mong
Mắt buồn như chứa cả hư không
Mây xa lặng lẽ trôi miền nhớ
Gió thoảng qua vai lạnh cõi lòng.
Đêm ấy tay cài một ngón tay
Lời thề rơi nhẹ giữa đêm đầy
Sao trời nghiêng xuống nghe đôi trẻ
Vũ trụ mênh mang cũng động lay.
Đêm ấy hàng cây ngủ dưới trăng
Sương khuya phủ trắng mấy bậc thềm
Em hiền như giọt sương đầu lá
Rơi xuống nhân gian một nỗi mềm.
Đêm ấy lời ca chợt đứt rồi
Thời gian lặng lẽ cuốn xa xôi
Người đi khuất nẻo nghìn mây trắng
Để lại hồn anh một góc trời.
Năm tháng trôi đi tựa khói chiều
Bến xưa sóng vỗ lạnh đìu hiu
Con thuyền ký ức neo không bến
Chở nặng buồn thương giữa tịch liêu.
Bây giờ biển rộng nổi phong ba
Mây bạc giăng đầy cuối ngả xa
Anh đứng một mình nghe cây thở
Mênh mang sầu tỏa khắp chiều sa
Đêm ấy chìm sâu tự thuở nào?
Trăng còn treo đó giữa trời cao
Mà người năm cũ không về nữa
Để bóng cô đơn phủ nghẹn ngào.
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|