Poem logo
Poem logo

đêm ấy,1

Tác giả: Thiên Ân
ĐÊM ẤY 1

Đêm ấy anh say cả ánh trăng ngà
Say mắt biếc, say môi em rất lạ
Say tiếng nói như hương vừa chớm nở
Say bàn tay vừa chạm đã đi qua.

Trăng trên trời mà như rớt xuống tim
Sao nghiêng cánh giữa mênh mang huyền nhiệm
Anh muốn giữ cả đất trời trong ngực
Để đêm này đừng trôi mất, em ơi!

Mắt em nhìn như biển gọi xa khơi
Anh chết đuối giữa một trời thương nhớ
Gió lùa nhẹ qua dòng tóc rất thơ
Nghe tuổi trẻ reo vui từng nhịp thở

Đêm ấy ta ngoéo ngón hẹn trăm năm
Tưởng hạnh phúc sẽ xanh hoài như lá
Nụ hôn đầu run run như cánh bướm
Đậu lên môi rồi hóa ánh trăng rằm.

Ôi đêm ấy! Đêm vàng không trở lại!
Như cánh chim bay khuất cuối chân trời
Như dòng nước đi rồi không ngoảnh mặt
Bỏ đôi bờ ngơ ngác đứng chơi vơi.

Người đã đi qua mấy nẻo xa xôi
Mang theo hết một mùa yêu rực lửa
Anh ở lại nhặt từng trang kỷ niệm
Nghe thời gian khép dần cánh cửa đời.

Bây giờ chỉ còn biển mặn và mây
Chỉ còn gió thổi qua hồn hiu quạnh
Anh trách tháng, trách năm, rồi trách cả
Bóng thời gian đang bạc trắng trên tay

Nếu đêm ấy được một lần trở lại
Anh sẽ ôm cho chặt cả đời em
Sẽ giữ mãi phút thần tiên ngắn ngủi
Kẻo tình yêu như nắng sớm qua rèm
Ngày 30/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm