tiếng chiều rơi
Tiếng Chiều Rơi
—--------------
Chiều về phố được mùi thanh tịnh
Rộng rãi con đường chút thảnh thơi
Thong thả mây vờn quanh ngọn núi
Vài cây cổ thụ phóng qua đồi
Quanh năm ở cạnh phố bên rừng
Trăng rọi đêm rằm trăng sáng trưng
Mưa xuống nắng lên sương trắng lối
Không che lòng để nhớ rưng rưng
Lá kia không bước vào nhà nữa
Nhỏ nhẻ nằm chơi trên thôi
Nửa chợ nửa quê hàng xóm vắng
Nghe từ lặng lẽ tiếng chiều rơi
Gió mùa thổi nhẹ ở ngoài hiên
Ngồi đợi hoàng hôn chẳng muộn phiền
Dựa sát kề nhau vùng lá cỏ
Lòng chùng vào những nốt bình yên
Thu Vàng