Poem logo
Poem logo

buồn riêng một mình 1

Tác giả: Thiên Ân
BUỒN RIÊNG MỘT MÌNH 1
Buồn sao giữ được một mình đâu
Em đã đi rồi, nắng úa mau
Chiếc lá trên cành run tiếng nhớ
Mây chiều nghiêng xuống phía sông sâu.

Anh sợ thời gian lùa gió lạnh
Làm phai mái tóc tuổi xuân đầu
Con đường năm cũ còn thơm quá!
Mà bóng người xa khuất cuối cầu.

Ngày ấy tay cầm tay rất chặt
Tưởng đời còn mãi một mùa yêu
Ai ngờ hạnh phúc như tia nắng?
Chợt tắt bên trời giữa quạnh hiu.

Anh uống cạn chiều trong ly đắng
Nghe lòng dâng ngập những thương đau
Môi em một thuở thơm như mật
Còn đọng hương thầm đến mai sau.

Anh muốn níu thời gian ở lại
Đừng cho hoa úa giữa vườn xuân
Đừng cho mắt biếc thành xa lạ
Đừng để môi cười hóa bâng khuâng.

Em đó, sen hồng trong nắng sớm
Một đời hương sắc ngát nhân gian
Anh như cánh bướm mê hương ấy
Bay mãi bên trời vẫn ngỡ ngàng.

Rồi mai dẫu cuộc đời ly hợp
Tình yêu còn cháy giữa tim người
Bởi những gì từng là đẹp nhất
Càng xa càng sáng giữa trùng khơi.

Buồn chẳng còn là riêng một cõi
Khi lòng mang cả bóng hình em
Anh nghe day dứt đầy thương nhớ
Mỗi hạt thời gian cũng gọi tên.
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm