buồn riêng một mình 2
BUỒN RIÊNG MỘT MÌNH 2
Buồn riêng tôi giữ bên lòng
Mà nghe gió thổi mênh mông đất trời
Em đi khuất một phương người
Mây chiều còn đọng bên đồi quạnh hiu.
Trời cao mặc áo cô liêu
Dòng sông lặng chảy những chiều không em
Sao thưa treo cuối màn đêm
Nỗi buồn như khói êm đềm lan xa.
Con đường cũ ngập sương sa
Bóng cây đứng lặng như là nhớ ai?
Lá vàng nghiêng xuống heo may
Nghe trong cõi vắng tháng ngày qua mau.
Thời gian tựa giọt mưa sầu
Rơi trên kỷ niệm bạc màu năm xưa
Chiều buông xuống bến đò thưa
Không người đưa tiễn, vắng mùa tơ duyên
Tôi ngồi nhặt những ưu phiền
Nhặt từng chiếc bóng bên triền nhớ thương
Em như sen tỏa ngát hương
Nở trong ký ức còn vương ánh ngời.
Một lần tay nắm tay thôi
Mà thành sông rộng ngăn đôi bến bờ
Một lần mắt gửi câu thơ
Mà nghe tuổi hạ bơ vơ nghìn trùng.
Gió đưa mây trắng về không
Dòng đời xuôi mãi giữa dòng hợp tan
Trăm năm một kiếp nhân gian
Bao nhiêu duyên nợ ngổn ngang tơ vò.
Tôi nghe xao xác bóng cò
Hoàng hôn lạnh giữa bến bờ thời gian
Buồn riêng sầu tím dở dang
Lạc miền tóc rối lệ chan chứa tình
Ngày 22/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|