Poem logo
Poem logo

nhìn đi em 2

Tác giả: Thiên Ân
NHÌN ĐI EM 2
Nhìn đi em, chiều nghiêng màu tịch mịch
Mấy tầng mây lặng lẽ trôi ngang trời
Tiếng gió cũ đi về trong ký ức
Gọi lòng người xa vắng giữa đơn côi.

Nhìn đi em, đừng chất thêm sầu muộn
Bởi nhân gian vốn dĩ lắm đoạn trường
Ai cũng có một đôi lần lạc bước
Giữa ngã ba hun hút những con đường.

Nhìn đi em, cánh hoa vừa rơi xuống
Một sắc hương cũng đủ ngát sân đời
Đừng vì chút phôi pha trong dĩ vãng
Mà quay lưng với nắng mới đang cười.

Nhìn đi em, dòng sông còn lững thững
Chở mây chiều xuôi tận bến vô biên
Bao kỷ niệm như con thuyền neo bóng
Vẫn âm thầm thao thức giữa lòng đêm.

Nhìn đi em, lời yêu không có tội
Chỉ lòng người đôi lúc hóa mong manh
Như chiếc lá xa cành trong gió nổi
Nghe mùa về chạm khẽ một màu xanh.

Nhìn đi em, tháng năm không dừng lại
Bóng thời gian phủ nhạt dấu chân người
Những vui buồn rồi cũng thành mây khói
Bay ngang đầu theo gió khuất xa khơi.

Nhìn đi em, đừng giam lòng trong tối
Để hoàng hôn phủ kín cả tâm hồn
Ngoài hiên vắng vẫn còn bao tiếng gọi
Của đất trời, hoa cỏ với yêu thương.

Nhìn đi em, cuộc đời như bến đợi
Kẻ qua sông, người ở lại bên bờ
Ai cũng mang trong mình đôi lần lỡ
Nên bao dung cho nhau những dại khờ.

Nhìn đi em, gieo một mầm nhân ái
Dẫu ngày mai mưa nắng có xoay vần
Đất sẽ nở những mùa hoa dịu ngọt
Từ bàn tay biết giữ lấy tình thân.

Nhìn đi em, giữa chiều sâu vũ trụ
Một kiếp người như chiếc lá mong manh
Ta gặp gỡ giữa muôn trùng cách trở
Xin đừng làm nhau lạc mất chân thành.
Ngày 10/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm