con mèo đuôi sóc
Mặt mũi láu lỉnh, thân vằn,
Bé bằng một nắm tay con,
Đuôi dài phồng, mướt lông non,
Chú mèo rảo bước trên đường
Gặp anh chàng kiểm toán viên,
Mèo lân la tới làm quen,
Đôi bên chào vui thích thú,
Đó là một niềm vinh dự!
Anh về kể vợ nghe chơi,
Nàng khuyên anh đón về nuôi,
Chàng rằng: “La cà sung sướng,
Cùng bè lũ mới thỏa đời,
Vả chăng nó thật đáng yêu,
Bao kẻ săn đón cưng chiều,
Đồ ăn thức uống dọc phố,
Mái ngủ khắp chốn, rất chill.”
Nhưng rồi một tối mưa bay,
Anh về mắt đỏ, nghẹn cay,
Khóc chú mèo hoang đuôi sóc,
Chân bị thương, đã rời bầy...
Biết bao ngày buồn, ăn năn,
Anh cầu gặp lại bạn quen,
Lồng, nước trong xe bỏ sẵn,
Chiều tối quanh phố anh tìm.
Chú mèo trong góc lặng im,
Mặc người bồng bế, cắt lông,
Đuôi sóc giờ trông nham nhở,
Hai chân chừng như hoại tử.
Anh điếng hồn, lòng gục ngã,
Tình xót thương tràn vỡ òa,
Ôm chầm thú nhỏ bị thương,
May thay vẫn kịp cứu chữa.
Vết thương giờ đây đã đỡ,
Anh cười, thốt lời nguyện hứa:
Sẽ chăm sóc tốt mèo kia,
Suốt đời, không rời xa nữa.
Mèo con mắt sáng như đèn,
Thi thoảng chú cười lim dim,
Rúc thân vào ngực chủ mới,
Meow chào anh chị vừa quen.
29.08.26