thôi lỡ 1
THÔI LỠ 1
Thôi lỡ rồi em, lỡ mất rồi
Con đò năm ấy đã sang đôi
Bến xưa cỏ dại phai màu nhớ
Gió thổi bên sông lạnh một trời.
Thôi lỡ rồi em, lỡ duyên nhau
Trầu cau bỏ ngỏ giữa giàn cau
Mẹ già vẫn đợi mùa xuân cũ
Ngõ vắng chiều nay rụng lá sầu.
Anh đi qua những cánh đồng xa
Hoa trinh nữ khép dưới sương tà
Con đường đất nhỏ đầy hoa dại
Nhớ bước chân ai thuở mặn mà.
Em như mây trắng cuối chân trời
Bay khuất từ khi bỏ cuộc đời
Để lại lòng anh ngàn tiếng cuốc
Kêu buồn thăm thẳm giữa đêm rơi.
Mái tóc ngày nào thơm bồ kết
Làm anh thương nhớ suốt canh trường
Bây giờ tóc ấy về đâu nhỉ?
Chỉ thấy mưa giăng trắng nẻo đường.
Thôi lỡ rồi em, lỡ thật rồi
Lá vàng rụng xuống cuối mùa trôi
Anh ngồi đếm bóng chiều nghiêng ngả
Nghe tiếng thời gian gõ nhịp đời.
Biết trách làm sao một chữ tình
Khi duyên chưa thắm đã đinh ninh
Con chim lẻ bạn kêu bên bãi
Gợi cả hồn quê một dáng hình.
Thôi lỡ rồi em, thôi lỡ thôi
Trăng già nghiêng bóng xuống vành môi
Anh về khép lại trang thơ cũ
Giữ một niềm đau đến cuối đời.
Ngày 13/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|