Poem logo
Poem logo

tiếng gọi thời gian 2

Tác giả: Thiên Ân
TIẾNG GỌI THỜI GIAN 2
Anh đốt thời gian giữa buổi chiều nay
Cho lửa đỏ cháy đầy trên tóc nhớ
Mây tím ngắt như lòng anh nức nở
Một bóng người xa khuất tận trời mây.

Em đi rồi, đi thật đó em ơi!
Anh níu gió, níu hương mùa ở lại
Níu chiếc lá đang nghiêng ngoài cửa sổ
Mà không sao níu nổi bước chân người.

Ôi tuổi trẻ như dòng sông chảy xiết
Mới hôm nào tay vẫn ấm trong tay
Mới hôm nào mắt còn say nhìn mắt
Mà bây giờ mộng vỡ giữa heo may.

Anh sợ lắm thời gian đi vội vã
Mỗi phút giây là một cánh hoa tàn
Mỗi nhịp thở là thêm lần cách biệt
Mỗi hoàng hôn là một cuộc ly tan.

Trăng đêm ấy vẫn treo ngoài bến vắng
Sao lòng người chẳng ở mãi cùng nhau?
Anh muốn xẻ vầng trăng thành muôn mảnh
Rải lên đường che lấp những thương đau.

Nếu mai mốt đời quên tình năm cũ
Anh vẫn còn giữ mãi bóng hình em
Như giữ lửa trong tro tàn lạnh giá
Như giữ xuân trong ký ức êm đềm.

Em có biết giữa muôn nghìn năm tháng
Điều đau lòng không phải bởi chia xa
Mà là lúc thời gian âm thầm đến
Lấy mất rồi những rực rỡ chúng ta.

Nên hôm nay anh gọi cùng năm tháng
Gọi tuổi xuân, gọi giấc mộng ban đầu
Gọi đôi mắt từng làm trời xanh thắm
Và gọi em từ thăm thẳm niềm đau.

Anh vẫn gọi, dẫu thời gian không đáp
Dẫu chân trời tím ngắt một màu phai
Bởi yêu quá nên lòng anh còn nhớ
Một cuộc tình đã lỡ giữa trần ai.
Ngày 13/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm