Poem logo
Poem logo

tiếng gọi thời gian 3

Tác giả: Thiên Ân
TIẾNG GỌI THỜI GIAN 3
Chiều xuống chậm trên dòng sông lặng gió
Khói thời gian phủ kín một chân trời
Nghe năm tháng âm thầm rơi từng mảnh
Giữa hồn người hun hút bóng đơn côi.

Tôi đứng lại bên bờ xưa quạnh quẽ
Ngó mây trôi về tận cuối ngàn xa
Con nước chảy mang theo mùa kỷ niệm
Bỏ bến bờ ở lại với phôi pha.

Dĩ vãng cũ như rừng chiều lá úa
Ngủ yên rồi trong cõi vắng mênh mang
Tiếng chim lạc cuối trời nghe hiu hắt
Gọi hoàng hôn về phủ kín không gian.

Em xa vắng tự bao giờ chẳng biết
Chỉ thấy lòng nặng trĩu một tầng mây
Đường sỏi đá còn in màu năm tháng
Mà bóng người đã khuất phía heo may.

Trăng đêm lạnh treo bên bờ bãi vắng
Rót sương buồn xuống tận đáy nhân gian
Tôi nhặt nhạnh những mảnh đời tan tác
Nghe hồn mình trôi dạt giữa thời gian.

Thời gian ấy như dòng sông vô tận
Chảy âm thầm qua vạn nẻo phù sinh
Mang tuổi trẻ, mang yêu thương đi mất
Để lòng người ở lại với điêu linh.

Gió từ cõi xa xăm về gọi mãi
Những mùa xưa chìm khuất giữa sương mờ
Một vở diễn đã khép từ lâu lắm
Sân khấu đời còn vọng tiếng đợi chờ.

Mai hậu thế có ai còn nhớ nữa
Một cuộc tình như chiếc lá trên không
Rơi rất nhẹ giữa vô cùng vũ trụ
Mà đau thương sâu thẳm tận đáy lòng.

Nghe thời gian gọi từ miền vô tận
Tiếng ngân dài qua biển rộng trời cao
Tôi cúi xuống giữa nhân gian bé nhỏ
Thấy đời mình như hạt bụi lao xao.
Ngày 13/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm