hương trầm lữ khách
Hương Trầm Lữ Khách
“Người đi qua nhân gian, mang theo đôi mùa nhớ
Một vai gầy lữ thứ, một bóng chiều, hương trầm bay”.
Ta đi qua mấy miền gió bụi
Nghe lòng mình cũ tựa mây trôi
Có đôi lúc giữa chiều run rủi
Một tiếng chuông chạm cuối chân trời
Người lữ khách quen đời phiêu lãng
Mang cô đơn giấu giữa môi cười
Ngồi hong nỗi buồn bên bếp lạnh
Thấy trăng gầy rơi xuống bên đời
Hương trầm bay qua miền nhân thế
Ai còn ngồi giữ chút chân tâm
Đời được mất như làn mây thoảng
Chỉ tình người còn ấm trăm năm
Ta rong ruổi phong trần mưa nắng
Học yêu thương từ nỗi đoạn trường
Người tri kỷ đôi khi rất lặng
Mà làm lòng thôi bớt cô đơn
Có những đêm mưa rơi lạnh vắng
Ta ngồi nghe tiếng gió vô thường
Một chén trà thơm miền tĩnh lặng
Cũng đủ đầy hơn cả yêu thương.
Ta không hỏi ngày mai còn mất
Không mong cầu danh lợi cuộc đời
Chỉ mong giữ một lòng thanh thản
Giữa nhân gian lòng dạ đổi dời…
Hương trầm bay tan vào môt cõi
Người lữ hành rồi cũng qua thôi
Xin để lại bên đời một nỗi
Tình chân thành và một nụ cười.
Westminster, CA
May 20, 2026
Viễn Phương (OVQ)