Lời Đáp Tình
Nghe em non nỉ mé sông
Chân anh muốn bước mà không thể nào
Từng câu nũng nịu làm sao
Tim gan phèo phổi nôn nao thí mồ
Anh đây cũng phận chưa cô
Chịu ôm gối mộng ra vô hẹn hò
Gặp em chẳng dám đắn đo
Nhận cùng chia sớt ấm no cuộc đời
Dẫu tình hai tiểu bang nơi
Đừng buồn số kiếp tả tơi lỡ làng
Thảm xanh ngưỡng cửa dọt sang
Trầu vôi đưa lối chỉ vàng se duyên
Họ nói anh tánh rất hiền
Chuyện lê đôi mách có phiền chi đâu
Thương luôn cái nết cứng đầu
Lông nhông ngoài phố đêm thâu chàng ràng
Nha đừng quạnh quẽ thở than
Tuổi xuân đâu thể muộn màng hay chăng
Thuyền anh quyết đậu ý rằng
Hai bờ xa cách chẳng bằng có đôi
Cưới liền chứ chẳng (dại) thôi
Đón em vào hộ nấu nồi canh rau
Thêm tô hột vịt kho tàu
Cơm thơm gạo trắng nhìn nhau lại cười
Thế mà em tận ngoài khơi
Đi hơn nửa tháng hỏi trời hiểu không
Ngày đêm tính toán trong lòng
Kỳ về bảo đảm để còng cắn chân... huh
Kevin,

Gởi Anh Còng Chân
Dám doạ hén! Ốiiiiiiiiiiiiii...bần thần
Còng kim còng xuyến còng nhân tình hè?
Chẳng qua bởi việc chiếc ghe
Nhầm cơn sóng giạt chèo thè lưỡi luôn
Xa cưng ẩm ướt cánh chuồn
Nhưng vì mạo hiểm tiền nguồn bạc trăm
Đặng mơi dưới rạng trăng rằm
Nhất ngôn nên nghĩa bốn nhăm đậm đà
Lượt dzìa xách trã ba-sa
Nhúng giấm hoặc là, kho tộ, canh chua
Hổng hay sea-drift chài cua
Sốt bơ hấp sả cũng lùa cơm nghen
Nào toan tính, giữa sang hèn
Màng chi cách trở đêm đen rối bời
Còng thì còng đại với ơi
Cơ hội bên đời, được nấu trứng rau
Nếu ngán mỡ, sợ thịt tàu
Piz-za Door-Dash thi nhau card dùng
Ăn xong tráng miệng bánh mung
Lát dưa hấu đỏ môi chung ngọt ngào
Nữa trèo lên chỏm đếm sao
Nghe gió thì thào, “Ngọn lửa đang thiêu”
Đai lưng Lạp Hộ mỹ miều
Coi bộ biết điều, rực rỡ tầng không
Nhớ bữa đón…Lận búp hồng
Đừng tung én lượn lông nhông dặm trường
Quàng tay thỏ thẻ cùng Ương
Còng chân mãi nhé, suốt đường líu lo.
September 9, 2026
Tam Muội