mùa hoa tam giác mạch
Khi cái lạnh bắt đầu luồn qua khe cửa
Cánh đồng đá xám bỗng nở hoa hồng
Tam giác mạch mang trái tim của đất
Sưởi ấm lòng người trong những ngày đông.
Em đứng giữa cánh đồng như một nàng tiên
Váy áo rực rỡ hơn cả sắc hoa rừng
Tôi mải mê nhìn quên cả đường về
Quên cả con ngựa đang gặm cỏ bên lưng.
Hương hoa hay là hương từ tóc em?
Làm ta say hơn cả rượu men lá
Ta muốn hái một nhành hoa cài lên ngực
Để mang theo mùa xuân đi khắp nẻo đường.
Đất đá cằn khô nhưng lòng người nở hoa
Sức sống mãnh liệt trỗi dậy từ gian khó
Ta yêu em, yêu cả vùng đất này
Nơi hoa nở trên đá, nơi tình yêu không già.
16.02.2026