Poem logo
Poem logo

nhớ trường 1

Tác giả: Thiên Ân
NHỚ TRƯỜNG 1
Gánh nỗi nhớ đi qua chiều sân vắng
Ta nghe mùa rụng xuống giữa hàng cây
Bóng phượng cũ đỏ bừng như lửa cháy
Mà người xưa đã khuất phía chân ngày.

Ta nhớ lắm những tháng năm đứng lớp
Những trang đời còn thơm mùi phấn bay
Một tà áo thoáng qua miền mắt nhớ
Một tiếng cười làm thức cả hàng cây.

Ôi mái trường! sao thương đến thế!
Bởi yêu rồi nên chẳng thể rời xa
Mỗi bục giảng là một trời kỷ niệm
Mỗi giáo án là một mảnh đời ta

Ta đã sống những tháng ngày rất trẻ
Đã yêu thương, đã cháy hết lòng mình
Đã cùng bạn đi qua bao mùa hạ
Nghe sân trường vang vọng những bình minh

Có những tối lửa trại bừng trong gió
Tiếng cười vang như níu tuổi thanh xuân
Ly bia cạn mà tình người còn mãi
Dẫu ngày vui theo năm tháng xa dần.

Ta cứ tưởng thời gian còn rất rộng
Nào hay đâu kim phút đã vô tình
Mới hôm trước còn đứng bên bục giảng
Mà hôm nay tóc đã phủ màu sương.

Ôi thời gian! mi đi sao quá vội!
Trả cho ta một buổi sáng ngày xưa
Trả áo trắng bay trong chiều phượng đỏ
Trả sân trường đầy nắng của mùa mưa.

Nhưng thời gian chẳng bao giờ trở lại
Tuổi thanh xuân đâu đứng đợi bao giờ
Chỉ kỷ niệm cứ quay về day dứt
Cứ gọi ta trong mỗi buổi hoàng hôn.

Ngày mai nhé, một người thầy khác đến
Mở giáo án, đứng lại giữa bục kia
Lửa vẫn cháy và mùa hoa vẫn nở
Chỉ riêng ta đứng khuất phía chiều kia.

Lời cuối ấy xin khép trang giáo án
Mà trong tim chưa khép được một đời
Bụi phấn trắng vẫn bay trong ký ức
Như tuyết mềm phủ kín những xa xôi.

Mai ai đó dưới hàng cây năm cũ
Có vô tình nghe phượng gọi tên ta?
Có bắt gặp một bóng người năm ấy
Đã từng yêu mái trường đến thiết tha?

Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi cũng hết
Người đi rồi, trường vẫn ở nơi đây
Ta mang cả một mùa thương nhớ ấy
Gói vào lòng, đem theo suốt tháng ngày.

Xin chào nhé, mái trường xưa yêu dấu!
Xin chào hàng cây, ghế đá, sân trường!
Ta đi khỏi mà hồn còn ở lại —
Một đời người... một chữ NHỚ vấn vương.
Ngày 25/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm