nhớ trường 2
NHỚ TRƯỜNG 2
Chiều xuống chậm bên hàng cây đứng đợi
Sân trường xưa hun hút một màu xa
Bóng phượng cũ rơi đầy trên lối vắng
Một tiếng chim buồn gọi phía trời xa.
Ta trở lại, nghe mùa xưa vọng lại
Nghe bụi phấn rơi rất khẽ bên thềm
Trang giáo án úa màu theo năm tháng
Mà trong lòng còn thức một ngọn đèn.
Nhớ áo trắng một thời bay trước gió
Nhớ hàng cây nghiêng bóng những mùa sang
Nhớ tiếng nói, tiếng cười nơi lớp học
Nhớ bàn tay nâng những giấc mơ vàng.
Một thuở ấy bạn bè chung lửa trại
Cùng rong chơi qua những dốc Suối Mơ
Cùng nâng chén giữa đêm dài gió núi
Mà tưởng đời còn rộng đến vô bờ.
Có những buổi hoàng hôn trôi rất chậm
Dòng suối kia còn róc rách bên đồi
Ta ngồi lại nghe trăng rơi đáy nước,
Nghe trong mình một khoảng vắng chơi vơi.
Năm tháng cứ âm thầm đi chẳng hỏi
Bóng thời gian nghiêng xuống mái đầu người
Mới hôm nào còn bên trang giáo án
Nay bụi phấn đã thành chuyện xa xôi.
Ta đứng giữa sân trường chiều gió lạnh
Nhìn hàng cây mà tưởng bóng người xưa
Ghế đá cũ im lìm bên lối vắng
Chỉ lá vàng theo gió cuốn sang mùa.
Lớp học đó, trường xưa còn ở đó
Mà người xưa nay đã biết về đâu?
Một câu hỏi rơi vào chiều hun hút
Nghe mênh mang như tiếng gọi qua cầu.
Thôi khép lại trang giáo án năm nào
Khép một đời bên bục giảng thân thương
Bụi phấn trắng theo thời gian lặng lẽ
Rơi xuống đời như những hạt vô thường.
Mai có kẻ ngồi bên hàng cây cũ
Mở trang đời trong nắng mới tinh khôi
Có ai nhớ một người từng đứng lớp
Đã gửi hồn mình ở lại nơi thôi?
Xuân Hạ Thu Đông bốn mùa thay đổi
Trường vẫn còn, người đã khuất xa xăm
Ta trở về mang theo miền ký ức
Một mái trường – mà chứa cả trăm năm.
Đêm xuống chậm. Trăng nghiêng qua cửa lớp
Sân trường buồn hun hút đến vô biên
Ta cúi nhặt chiếc lá vàng năm cũ
Nghe trong lòng vọng lại một miền quen.
Mái trường ấy, xin gửi vào thương nhớ
Gửi hàng cây, bục giảng với sân trường
Ta đi rồi, nhưng một thời đã sống
Vẫn âm thầm xanh mãi ở trong thương.
Ngày 10/9/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|