góc vắng thời gian 2
GÓC VẮNG THỜI GIAN 2
Tôi ngồi góc vắng chờ ai đó
Mà thu vàng đã ngập lối đi xa
Lá cứ rụng như ngày xanh rụng mất
Nắng cứ đầy mà lòng lại không hoa.
Đâu ánh mắt một thời tôi nâng niu nhất
Như vì sao thắp sáng những đêm buồn
Đâu hơi thở làm tim tôi bối rối
Để bây giờ nghe gió lạnh qua hồn.
Ôi thời gian! Người đi nhanh quá đỗi
Chẳng đợi ai dù chỉ một lần nhìn
Tôi đưa tay giữ hoàng hôn ở lại
Mà chiều nghiêng đã khuất phía vô tình.
Nửa đời người như dòng sông chảy xiết
Tóc bạc rồi mới hiểu nghĩa phù du
Bao hạt giống gieo vào miền mơ ước
Đến cuối mùa lại gặt nỗi sương thu.
Tôi vẫn yêu như thuở còn trai trẻ
Vẫn khát khao một ánh mắt dịu dàng
Trái tim ấy dù bao lần thương tổn
Vẫn dạt dào như sóng vỗ miên man.
Em ở đó hay tận cùng mây trắng
Có nghe không lời gió gọi bên trời
Tôi muốn níu một mùa yêu đang tắt
Như níu cành hoa cuối sắp buông rơi.
Vườn thơ cũ bướm vàng không trở lại
Những câu tình phủ rêu kín năm xưa
Tôi lặng đếm từng giọt chiều cô quạnh
Nghe hương đời tan giữa bóng hoàng hôn thưa.
Trách làm chi một dòng sông đã cạn
Trách làm chi cánh bướm lỡ sang ngang
Chỉ tiếc mãi một thời hoa mật ngọt
Đã theo mùa bay khuất giữa mênh mang.
Tôi ôm bóng của chính mình còn lại
Giữa chiều thu bảng lảng khói sương mờ
Nghe năm tháng rơi đầy trên mắt biếc
Và giật mình... tuổi trẻ đã xa chưa?
Ngày 17/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|