góc vắng thời gian 3
GÓC VẮNG THỜI GIAN 3
Tôi ngồi góc vắng bên chiều xuống
Nghe lá thu vàng phủ lối xa
Mây nhạt trôi qua trời quạnh quẽ
Dòng thời gian lặng lẽ đi qua.
Ánh mắt người xưa đâu chẳng thấy
Chỉ còn nắng nhạt cuối hàng cây
Gió về khơi dậy miền thương nhớ
Lay động hồn tôi giữa tháng ngày.
Nửa đời ngoảnh lại nhiều sương khói
Mái tóc pha màu của gió sương
Cánh đồng năm cũ gieo bao hạt
Mà gặt về đây một nỗi buồn.
Trời rộng quá nên lòng cũng rộng
Chứa đầy thương nhớ với cô đơn
Con chim lẻ bạn bay về núi
Bỏ lại chân mây tím cuối vườn.
Tôi ngồi đếm bước thời gian rụng
Từng chiếc lá vàng rơi xuống sân
Mỗi chiếc lá như một năm tháng
Chạm vào lòng những dấu phong trần.
Em ở phương nào như mây trắng
Bồng bềnh trôi giữa cõi xa xăm
Tiếng chiều gọi mãi bên sông vắng
Mà bóng người đi biệt nghìn năm.
Vườn thơ khép cửa từ lâu lắm
Bướm cũ không về đậu nhánh hoa
Chỉ có rêu xanh bò lặng lẽ
Phủ lên kỷ niệm đã phôi pha.
Hoàng hôn tắt phía bờ hoang vắng
Sông nước mênh mang lạnh bóng chiều
Một chiếc thuyền con trôi lạc bến
Mang theo hương cũ khuất đăm chiêu.
Tôi với chiếc bóng mình đối diện
Giữa khoảng không dài của nhân gian
Nghe hương mật ngọt thời trai trẻ
Tan vào sương khói của thu tàn.
Chiều vẫn xuống như ngàn năm trước
Lá vẫn rơi trên cõi vô cùng
Chỉ có lòng người thêm quạnh quẽ
Ngồi nghe thời gian lạnh mênh mông.
Ngày 17/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|