tôi hiểu rằng chẳng có gì mới hết
Tôi khóc vì điều chi, vì ai vậy?
Có thể là tôi cảm thấy tiếc thương
Như một ngày mưa, như một ngày buồn
Thời tuổi trẻ của tôi không còn nữa.
Tôi không đi tìm phận số tốt hơn
Biết bao người đã yêu hở con tim!
Ôi trí tuệ bao lần ngươi đã cháy!
Thôi cứ để hạnh phúc và đắng cay.
Tôi không mê đồng cỏ chốn thiên đàng
Tôi không hề đi kiếm ở trời xanh
Cả những cô tiên dịu dàng đôi cánh
Tốt nhất là nơi trần thế, Chúa ơi!
Tôi hiểu rằng chẳng có gì mới hết
Lời của con người trống rỗng mà thôi
Hiểu gian dối của hy vọng, niềm vui
Vô thường của tình và đắng cay ly biệt.
Translate:
我为何哭泣,又为谁哭泣?
或许我感到悲伤
如同阴雨天,如同忧伤的日子
我的青春已逝。
我不再寻觅更好的命运
有多少人曾敞开心扉去爱!
哦,你的智慧曾被灼伤多少次!
让幸福与苦涩留存吧。
我不渴望天堂的草地
我不仰望蔚蓝的天空
即使是温柔的仙女,她们也拥有翅膀
最好的就在人间,主啊!
我明白世间并无新鲜事
人间的言语空洞
我明白希望与快乐的虚幻
爱情的无常与离别的苦涩。
Translate:
For what, or for whom, do I weep?
Perhaps it is a sense of sorrow—
Like a rainy day, a melancholy time—
That my youth has slipped away.
I do not seek a better destiny;
How many hearts have loved and bled!
Oh mind of mine, how often you have burned!
Let happiness and bitterness simply be.
I do not crave the meadows of paradise,
Nor do I search the azure skies—
Not even for fairies with gentle wings;
This earthly realm is best, oh God!
I understand that nothing is truly new,
That human words are merely hollow air;
I know the deceit of hope and joy,
The transience of love, and the bitterness of parting.