kẻ nhớ người quên
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Người đi quên cả câu thề. Bỏ ta ngồi đếm lê thê giọt sầu. Trăng còn treo mé sông sâu. Mà tình đã lỡ từ đâu hỡi người? Gió khuya kể chuyện chơi vơi. Rằng ai quên mất một thời đã qua. Ta còn giữ bóng chiều tà. Gom trong ký...
|
gối mộng
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Em nằm hong tóc trên triền gió. Hương xuân vương nhẹ nét mi dài. Trăng vàng nghiêng xuống dòng sông nhỏ. Bóng nước in hình dáng mảnh mai. Anh ngồi vẽ mộng bên thềm nắng. Tay vờn sợi nhớ cuốn tơ duyên. Gió lay nhè nhẹ qua...
|
không em, thơ biết gửi ai đây?
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Không Gió, sao Lá có thể bay?
Không em, thơ biết gửi ai đây?
Gió lang thang, lạc trong chiều vắng
Chỉ một vần thơ… có đủ níu bàn tay?
Gió Lãng Dzu
|
gió vi vu hát... xa gần
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Gió về qua ngõ chiều nay. Nhẹ đưa hương cỏ, lắt lay cánh đồng. Thoảng trong tiếng gió mênh mông. Như ai thầm gọi? như lòng ai thương? Gió ru nhành liễu bên đường. Nhớ ai môi đỏ, má hường, dáng hoa. Gió mang hơi thở quê...
|
gởi lá dấu yêu
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Gió biết, khi hai tâm hồn yêu thơ gặp nhau. Không cần tiếng nhạc. Chỉ cần một ánh nhìn qua câu chữ, cũng đủ để… tim run. Như phím chạm... đầu thu. Những nốt nhạc đẹp nhất…. Không ở trong đàn, mà ở trong ánh mắt người...
|
gởi lời cảm ơn: - cô nhạc sĩ, hát hay, đàn giỏi...
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Nhạc đâu biết Thơ từng rơi rụng. Buồn não nùng như lá xa cây. May nhờ Nhạc những dòng... run rẩy. Được hồi sinh trong cõi đời này. Thơ tôi viết lúc nắng nhạt vàng lướt qua vàm cỏ. Khúc Ru Chiều… không êm ả như… ru. Tiếng...
|
khúc gió cho lá
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Nếu mai Gió lặng bên đồi. Lá rơi có nhớ một thời đong đưa? Cành xưa còn giữ tương tư. Hay thôi cũng rụng, như vừa quên nhau... Nhưng Gió vẫn ở nơi sau. Ru cho chiếc Lá nhiệm mầu giấc mơ. Để dù tan giữa hư vô. Tên em còn...
|
hai chữ “thân quý”
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Thơ tôi em đọc lướt qua thôi. Nghe rõ niềm vui khúc khích cười. Khéo ghê, em thả đôi dòng chữ. “Thân quý” cuối câu… đẹp tuyệt vời. “Thân quý” chỉ là "thân quý" thôi. Đâu phải tình riêng em gởi tôi. Mà tôi ủ mộng bên thềm...
|
hoa trạng nguyên trong vườn gió
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Thơ viết theo mùa, thơ càng thêm lộng lẫy. Mà bao lần tôi gắng gởi chữ… đều hoài công. Muốn dệt một bài gom đủ những nhớ mong. Giữa khung cảnh mùa đông buồn như khói. Vài vạt nắng rớt vàng trên hiên vội. Vương nhẹ lên...
|
hương thơ trong khúc nhạc thầm (vì cô nhạc sĩ... qúa dễ thương)
Tác giả:
Gió Lãng Dzu
Thơ đi theo nhạc vẫn âm thầm. Khoảng cách không gần cũng chẳng xa. Tóc cô nhạc sĩ vương màu nắng. Gió khẽ chạm vào… hương thoát ra. Mái tóc thơm mùi ngan ngát hoa. Bằng lăng tím biếc... ráng chiều pha. Cô rót lời ngon vào...
|