gió ngây ngô gởi lá ngốc nghếch.
Có em ngồi bên song cửa
Ánh mắt dịu như vệt nắng mai
Trái tim chẳng giấu niềm riêng nữa
Chỉ thầm thì theo nhịp Gió bay...
Anh là Gió, mong manh nhưng bền bỉ
Em là Lá, xanh biếc giữa đời thường
Gió đổi thay, nhưng tình thì chẳng đổi
Vẫn dịu dàng ôm Lá trọn vòng tay.
Gió Lãng Dzu