ngục tối
Họ giam ta vào nơi
Sâu nhất của thành trì
Nơi không có ánh sáng
Không một chút từ bi
Xích sắt khóa chân tay
Đóng chặt vào vách tường
Nhưng họ không khóa được
Một cõi lòng yêu đương
Trong bóng tối dày đặc
Ta thấy rõ mặt em
Như một vì sao sáng
Mọc giữa khoảng ban đêm
Ta gọi tên em mãi
Tiếng vang động căn hầm
Làm lũ chuột khiếp sợ
Làm đá vách âm thầm
Mỗi ngày họ tra tấn
Bằng roi da vặn mình
Nhưng cơn đau thể xác
Chẳng bằng nỗi chung tình
Ta cắn răng chịu đựng
Chẳng thốt một lời xin
Vì tình yêu tiếp sức
Giữ vững một đức tin
Dù xương tan thịt nát
Trong ngục tối hoang tàn
Hồn ta vẫn bay đến
Bên cạnh em nồng nàn