Poem logo
Poem logo

im lặng

Tác giả: Hồng Dương
Dòng sông chảy mang nước đầy thơ mộng...
Mảnh trăng gầy đọng ước vọng tròn căng...
Tuổi thơ qua gieo rắc cháy dung nhan
Hồn thi sỹ đầy ngập tràn âm hưởng

Em im lặng như trăng vàng tơ tưởng
Chỉ nhìn thôi trong gió chướng muộn phiền
Im là tiên hồn thêu dệt trắm miền
Trong vô vọng buồn gắn liền khoảng cách

Trong im lặng bỏ qua dòng ngõ ngách
Kiếp điêu tàn hồn thử thách thời gian
Im là nhường đánh đổi cả gian nan
Im là nhịn những dối dan đau khổ...

Im lặng để quên hết lời cám dỗ
Im để lòng qua bến đỗ khói sương
Lặng như trăng sáng vằng vặc đêm trường
Im là rõ... thay lời thương ngọt dịu...

Là ý thức gió ngàn bay mây níu
Cõi lặng im đời như cứu linh hồn
Lặng đợi nhau dạ nổi sóng vỗ dồn
Bao khổ lụy dập vùi chôn cõi chết

Im là tĩnh cho nỗi niềm đông kết
Để suy tư sâu tận hết mặn nồng
Im là vàng hồn đến chốn mênh mông
Cho tâm sợ cho tình không ai hiểu !

Biển muối mặn vẫn im bao nhiêu kiểu
Người đời im mặc ai hiểu nỗi lòng
Tâm tĩnh lặng để nhớ cứ mênh mông
Như đêm vắng ươm màu hồng buổi sáng

Đất trầm mặc giữ mầm xanh chờ nắng
Người yêu người im ngậm đắng nuốt cay
Hồn yêu trăng lặng lẽ thức đêm say
Yêu em lắm... nên nói hay im lặng....

Vầng trăng sáng ai nói lòng không nặng
Áng mây hồng ai rõ đặng tình không
Buổi hoàng hôn sao tím ngắt cay nồng
Mong em hiểu lạnh mùa đông đã hết...

Sự im lặng đôi khi là cõi chết
Giết tình đời triệt hết mọi yêu thuơng
Vất bổ đi tất cả mọi vấn vương
Đây cô độc đây đoạn trường quan ải...

Trong im lặng có ai còn ngoái lại
Cõi vô thường niềm tê tái nhạt phai
Im lặng cho trăng thanh thản đêm dài
Im lặng để... ươm lâu đài gian dối...

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm