váy em có người khác cầm giặt
Ngày xưa tôi hay giặt váy em
Nhẹ tay như sợ rách cả lòng.
Giờ thấy ai khác phơi váy lên dây
Tôi quay mặt gió quật vào tim.
Váy vẫn hoa, vẫn màu em chọn
Nhưng tay giặt không còn là tay tôi.
Người ấy có biết vạt váy bên trái
Là nơi em hay giấu mảnh thư thêu?
Tôi không nói người Mông ít lời
Nhưng đá núi còn biết buốt khi mưa.
Em giặt váy bên suối ngày xưa
Tôi bây giờ giặt mình trong rượu đắng.