cảnh chiều Tác giả: Bảo Giang
Một mình ta đứng ở ven sông, nhìn én lẻ loi thấy chạnh lòng. Nhớ thuở người đi người đứng đợi, tiếc thời kẻ đến kẻ ngồi trông. Vàng phai con nước ra u tối, đỏ phố dân đen đổ lệ ròng. Cán cộng giơ cao liềm búa... |
cánh hoa trước gió Tác giả: Bảo Giang
Nắng gọi xuân về tôi đứng trông, dáng hồng tha thướt ở bên song. Một thân như liễu mang gai nhọn, đôi lá xanh non nở tháp hồng. Ngọn gió la đà trên cánh mỏng. Thân hoa rung động tận trong lòng. Nở tung giữa trời đôi... |
cõi không, Tác giả: Bảo Giang
Cõi trần hư ảo có như không, non nước mất rồi ai nhớ không? Bút mực còn đây tình rất nặng. Lòng người mới đó hóa ra không! Người đi, đất khách tay nâng chén, kẻ đợi, quê nhà dạ trống không! Thổn thức chiều xuân cơn lá... |
đả lôi đài Tác giả: Bảo Giang
Nghe tin các bác mở lôi đài, sống mái phen này chộp lấy đai, bắc Mỹ to mồm dàn trận thế, âu Châu non hột vẫn ra oai, quần hùng nom thấy lo teo... bác, khéo chẳng vỡ đầu lại đứt tai. Cán cộng bảo nhau vồ tý của, mai... |
đài tử sỹ Tác giả: Bảo Giang
Chênh vênh cuối phố một đài cao, nơi ấy xưa kia lắm tự hào. Sỹ tử chen vai vì nghiệp nước, nam nhi chí cả khoác nhung bào. Bốn nghìn năm lẻ rạng sông núi, một bóng cờ sao xiết nghẹn ngào. Cảnh cũ còn đây cơn gió... |
dấu xưa Tác giả: Bảo Giang
Chênh vênh cuối phố một đài cao, nơi ấy xưa kia lắm tự hào. Sỹ tử đua tranh vì nghiệp nước, anh tài nô nức khoác nhung bào. Bốn nghìn năm lẻ rạng sông núi, một nước cờ tan xiết nghẹn ngào. Cảnh cũ còn đây cơn gió... |
đôi bến Tác giả: Bảo Giang
Đôi bến, như nước trên sông chảy ngược dòng, người về biển bắc kẻ sang đông. Tờ thư hôm trước chưa hồi báo, lại gởi vội sang một thiếp hồng. Bút mực nửa đêm tình rất nặng, lòng người sáng sớm vội sang sông. Nắng... |
duyên nợ Tác giả: Bảo Giang
Chị bảo rằng em phải lấy chồng, bởi vì thân gái khó nằm không! Tuổi thơ đi đứng nhờ cha mẹ, lúc nhớn lại mong được tấm chồng. Rõ chán cái vòng cong luẩn quẩn, người mong thoát nợ, kẻ ngồi trông! Kiếp tằm mãi mãi còn... |
gío mùa Tác giả: Bảo Giạng
Mới đó mà nay đã đến hè, đêm dài thao thức lắng tai nghe. Nắng Vàng đi mãi không hồi báo. Ráng đỏ về đây theo tiếng ve! Gió thổi cành thu cơn lá rụng, xuân sang giữa chợ chẳng áo che. Ngàn sau còn buốt lòng dân... |
hững hờ, Tác giả: Bảo Giang
Người lại rồi đi cũng vậy thôi, bởi vì năm tháng giống mây trôi. Tuổi xanh chớm nở xây mộng ước, đứng bóng thẫn thờ nước mát rơi. Đất khách nửa đời đau xót phận, quê nhà một bóng gọi tình côi. Đời người lỡ bước đôi... |