ánh trăng vỡ Tác giả: Khách
trong đêm vô âm
rùng mình thấy ánh trăng vỡ
là tia nhìn của một đôi mắt
đã khép.... |
944 - nhìn ảnh Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Rùng mình thoát một giấc mê
Mồ hôi vã trán, rợn ghê cả người!
Đi qua bốn chục năm trời
Vết đau còn rỉ bên đời dân đen.
4 - 6 - 2012* |
bài thơ dang dở Tác giả: Bác Từ
Ly biệt nghẹn ngào nuối tiếc nhau. Sân ga lạnh vắng bóng con tàu. Mênh mông gió lộng trời loang máu. Vất vưởng gót giầy nặng đớn đau. . Nơi đó mùa thu đỏ lá bay. Em tôi sao khỏi lạnh thân gầy. Gió ơi nhẹ rít cơn da... |
bến phú-xuân Tác giả: Nguyễn Thanh Khiết
Chèo ghe ra giữa sông sâu. Cầm cần không lưỡi ta câu bóng mình. Trăng tròn đứng đó lặng thinh. Một con cá lội rùng mình mây tan. Chỗ nầy ngả rẽ đò ngang. Chỗ ta như thể hương tàn khói bay. Một Gia-Định, một Đồng Nai... |
bóng nàng áo trắng Tác giả: Thái Thụy Vy
Áo em gió lộng chiều nay. Phố dài xoải bóng rứt ray mắt buồn. Hàng me cuối dãy thở suông. Rùng mình bỗng nhớ áo tuồng màu da. Trắng như tuổi nắng lụa ngà. Nắng trong ngà ngọc xuyên qua lớp... |
chập chờn đêm Tác giả: Cao Xuân Sơn
1995. Biết là thôi, chẳng còn nhau. Ngày xưa ấy thất lạc lâu lắm rồi. Mà đêm về, sao đổi ngôi. Quờ tay thoắt lại người ngồi bên ta. . Trong văn vắt dải ngân hà. Phất phơ hương tóc nhạt nhòa hương cây. Chập chờn vạt... |
còng teo Tác giả: Hoanghoon
CÒNG TEO. Âm mười bốn độ ngả còng teo. Lạnh buốt ngoài trong tủi phận bèo. Ngán ngẩm sương mù che kín ngõ. Rùng mình nước nhỏ xuống cành đeo. Thân gìa rún rẩy chăn trùm ngó. Lũ trẻ hồn nhiên đạp đá trèo ... |
dịch lan Tác giả: Hoanghoon
DỊCH LAN. Dang tay ôm cả hoàng hôn. Tím lòng lặng lẽ mỏi mòn ngóng tin. Ngập ngừng chiếc lá chậm in. Úa nâu trong khoảng tầm nhìn dở dang. Giáo đường đều tiếng chuông vang. Giọt buồn phiến đá muôn màng ăn năn. Rùng mình... |
diêm Tác giả: Vũ Quần Phương
Que diêm sống. Khi đang chết. Nằm trong hộp tối bao nhiêu ngày. Chỉ để một phút giây. Bừng sáng. Ánh sáng đựng ở đâu? Không ở gỗ. Không ở chất diêm sinh. Mà ở phút rùng mình. Va chạm. Nguồn: Chỗ ấy,... |
đốt Tác giả: Vũ Thanh Hoa
Đốt một chút lửa hồng vào ngọn nến. Ảo mờ lẫm chẫm bóng đêm. Đốt một chút tự do vào buổi họp. Ngọt lịm càfe đắng ngắt giáo điều. Đốt một chút dối gian vào nước mắt. Nỗi buồn oằn gánh niềm vui. Đốt một chút điên rồ vào... |