Poem logo
Poem logo

âm vang ru vời vợi

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng
Âm Vang Ru Vời Vợi

Nàng ấy nghĩ gì, ngồi bên khung cửa
Ngước thẳng vào lối ngõ tận xa xăm
Ngón thon thon óp nhẹ đỡ trầm ngâm
Ánh đăm đắm mơ màng đưa diệu vợi

Ngoài không gian hực mấy đèn rọi tối
Kính treo màn rười rượi cạnh chơ vơ
Dãy xám loang nhòa nhạt phủ lờ mờ
Hoà quyện bóng ngẩn ngơ dài thao thức...

Ta lặng lẽ, ngắm nhìn trong giây phút
Chợt chạnh lòng man mác nhớ về Thương
Trời bên ấy hãy còn lắm mù sương
Chắc bàng bạc phố đường giăng lạnh lẽo

Em cầm lái, từng hồi tim gọi réo
Dạ ai hoài, thắt thẻo, gợn buồn đau
Khi giếng mộng luồng mạch thật là sâu
Đầy sóng sánh nhưng nào tay múc được

Lởn vởn nọ con thuyền xuôi dòng nước
Chở uyên ương tha thiết, cận kề bên
Trên vách đá chầm chậm mảnh trăng lên
Dưới lững thững bồng bềnh mây theo gió

Rồi hình ảnh cứ chập chờn lá cỏ
Để vương sầu, trăn trở vọng trời xa
Chiều mênh mang, vò võ trải dương tà
Đêm tĩnh mịch phôi pha vần nắn nót...

Sương trắng điểm, tím hoàng hôn thả gót
Hồn yêu đương nhẹ bước giữa thênh thang
Tay nâng niu ôm chặt lấy cây đàn
Khảy điệp khúc, âm vang ru vời vợi...


7/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm