Poem logo
Poem logo

nỗi lòng hồn lang về cõi thế (23)..

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23)

Thôi nghĩ làm chi thêm khổ đau
Thời gian ngàn cũ đã còn đâu
Nước sông thời ấy đà pha loãng
Vào cõi trùng dương hẳn mất màu

Rồi đây dương thế ta tìm đến
Sống thực nơi đây của kiếp nầy
Tượng đá linh hồn, trăng đã chết
Dật dờ lờ lững gió mây bay!...

Thế rồi lau lệ, chàng rời nước
Ngày nắng cây cao ẩn bóng mình
Lúc đói hương hoa ăn lấy sức
Hơi sương dùng uống để tồn sinh

Đường đất ngoằn ngoèo về xóm nhỏ
Chập chờn ma ảnh tới lui dò
Xem sao ngồ ngộ từng căn lạ
Hai cạnh cột tròn, cửa chắn to!

Thuở ta cây lá, lau lùm sậy
Một bó đậy lên, chải chuốt dây
Cây cọc cắm sâu, chừa lổ nhỏ
Chui vào đánh giấc, một no say

Còn nay đẹp quá chốn vào ra
Ăn ở, nghỉ ngơi nét đậm đà
Đêm gió vi vu qua cửa đẹp
Nghe như điệp khúc tiếng ngân nga

Kìa ai bưng xách ngọn đèn vàng
Ấm áp không gian chẳng ngỡ ngàng
Ngọn lửa xa xưa từng chặp tối
Giờ đây biền biệt một trăng tàn!...


Hồn lang đang lạ lẫm với cảnh
vật ở cõi thế…


Nguyễn Thành Sáng

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm