nhai khổ
Ta nhai khổ
như nhai những ngày dài cằn cỗi.
Vị đắng ngấm dần vào lưỡi
len lỏi đến tận tim.
Là những sớm mai gió buốt
bàn tay lạnh bám chặt nắm cơm nguội
là bước chân trên con đường sỏi đá
dài đến tận chân trời mà chẳng thấy đâu.
Nhai khổ
nghe tiếng đời kèn kẹt trong từng hơi thở
mỗi nhát nhai là một mảnh quá khứ
vỡ ra rơi xuống lòng người.
Nhưng khổ cũng hóa ngọt
khi ta nuốt vào lòng niềm tin chưa tắt.
Đắng cay hôm nay
rồi sẽ là sức mạnh
là kiên cường
cho ngày mai đứng thắng giữa giông tố.
Nhai khổ
nhưng chẳng bao giờ nhả
bởi qua những ngụm cay xè
ta mới biết đời sâu đến nhường nào.