hờn
Hoa khép mây giăng phủ tối ngày
Sương rơi lạnh buốt gió hờn lay
Lá tàn chẳng đợi mùa thu đến
Băng vỡ còn vương dấu lạnh này
Hương nhạt hoa phai trong nắng sớm
Ngọc buồn trăng tủi giữa đêm say
Muốn trao một cánh lòng trong trắng
Nào biết nhân tình chóng đổi thay.