nhưng
Tội nghiệp quá! Chỉ vì ta bộp chộp,
Mà ngươi ngậm chửi liền mấy tháng qua.
Ơi! Bóng sen hồng của Phật Bà che tỏa,
Chẳng tới ta và sẽ chẳng tới ta.
Dẫu ta hiểu rằng tình ta quá quắt,
Buông sỉ vả, chẻ cắt mối giao thâm.
Nỗi hờn căm đã bén rễ mọc mầm,
Nghiệt cay tưới lòng càng thêm điên hận.
Trong cơn sân đâu quản chi mũi mặt,
Thà chết lụi hơn chịu nỗi oan khiên.
Khứa tâm bao dung những vết dằn vặt,
Nước mắt mặn héo gương mặt non hiền.
Tội nghiệp quá! Nhưng lòng ta rất hận...
...
(Bài thơ đã được sửa phân nửa.
Bản 1 như sau:
NHƯNG
Tác giả: Cung Fa
Tội nghiệp quá! Chỉ vì ta bộp chộp,
Mà ngươi ăn chửi liền mấy tháng qua.
Bóng sen hồng của Phật Bà soi tỏa,
Chẳng tới ta, và sẽ chẳng tới ta.
Ta cũng hiểu rằng tình ta quá quắt,
Buông sỉ vả, chẻ cắt mối giao thâm.
Hồn, thân ta rỏ máu chết âm thầm,
Lòng cay nghiệt rắc độc đời non nớt.
Ta cười khanh khách, mắt ma lờ phớt,
Tới nước này chẳng còn lý phân vân.
Ta móc tim quăng, bởi ngươi đã chẳng cần,
Rồi nhặt lại, nhét vào trong hốc mõm.
Ngươi buồn khóc: giờ đây sao tuyệt vọng,
Bụi mận xưa chim nhỏ đã chết rồi.
Lời căm oán rền từ trong huyết mạch,
Thánh Thần quay đầu, giận tím mắt môi.
Ta kéo theo ngươi
đâu sá chi Trời...
26.10.2005