từ lúc anh đi
TỪ LÚC ANH ĐI
Thơ Nguyên Thạch
Từ lúc anh đi trong tôi buồn da diết
Bỏ lại nơi đây một nước Việt đau thương
Cờ máu phủ giăng nhuộm đỏ phố rũ đường
Và cũng từ đó dân Nam nuối thương Cờ Vàng dân tộc.
Giặc Bắc đến đây gieo đau thương tang tóc
Đời muôn dân ngập tiếng khóc oán hờn...
Giặc tham tàn bán cả đất liền, biển đảo quê hương
Đẩy cả trăm triệu dân vào con đường nô lệ!
Lịch sử Việt tộc hơn bốn ngàn năm kiêu hùng nay trở thành giun dế
Oán hận lầm than dưới tròng ách của bọn đồ tể lộng hành
Chễm trệ ngai vàng, biệt phủ, gái trẻ lầu xanh
Tuổi mười sáu phải đi làm đĩ khi học hành chưa hết lớp!
Phung phí cao lương, rượu XO choáng ngợp
Chẳng thiết tha đến tầng lớp dân oan
Chúng mặc cho đất nước mất hay còn
Miễn tài sản chất núi, cuộc sống vàng son là tiêu chí.
Từ lúc anh đi, tôi đã thấy đất nước có muôn điều nghịch lý
Tự Do Nhân Quyền Nhân Phẩm Công Lý... còn đâu!
Việt Nam hôm nay chỉ là một xó chư hầu
Một tỉnh nhỏ cho nước Tầu sai khiến.
Từ lúc anh đi, đất nước ta có vô vàn câu chuyện
Đảng mụ mị năm xưa nay đã hiện nguyên hình
Miền Nam ơi, tiếc nuối thay một chính thể quang vinh
Ôi luyến nhớ một thể chế Cộng Hòa đầy tình nhân vị...
Nguyên Thạch