từ lúc em đi
Từ Lúc Em Đi
Tuyết đông giăng phủ ngập cả lòng
Từ phút biệt ly, tôi nhớ mong
Không gian tím cả trời giăng mắc
Lưu luyến người xưa bước theo chồng.
Từ lúc em đi, tôi miên man buồn
Lang thang đường dài tuyết phủ mưa tuôn
Ngỏ vắng trong đêm đèn mờ hư ảo
Kỷ niệm miên man, ôi chuyện tình buồn!
Nếu biết cuộc đời xa cách nhau
Thì ngày xưa ấy vẫy tay chào
Ân tình không đượm màu lưu luyến
Thì nay đâu phải vướng niềm đau.
Mưa bay
Mưa bay
Cuộc tình say
Em mãi phương trời, tôi ở đây
Thầm đếm thời gian buồn nhân thế
Trần gian?
Chỉ là cuộc đọa đày!
Nguyên Thạch