Poem logo
Poem logo

mùa đông uống cà phê, đừng hỏi ...??

Mùa đông, quán cà phê nép mình trong một góc nhỏ,
đủ ấm để người ta ngồi gần nhau hơn,
và đủ lạnh để lỡ nói sai một câu là… mất nhau rất nhanh.

Cô gái ngồi đối diện chàng trai,
hai bàn tay ôm ly cà phê nóng, mắt long lanh
như thể chỉ cần một câu trả lời đúng
là mùa đông sẽ bớt lạnh.

Cô hỏi, giọng mềm như bọt sữa:
- Ơi anh, lời thơ nào làm má em hồng?
Câu ca nào làm mắt em trong?
Anh có biết không?

Chàng trai nhìn cô rất thật.
Và vì quá thật, chàng trả lời cũng rất thật:
- Rằng mùa đông có lửa hồng thì ấm.
Rằng phấn hồng thì làm má hồng.
Không thêm đường.
Không rắc thơ.
Không bỏ nhạc.

Câu trả lời rơi xuống bàn
như muỗng cà phê chạm đáy ly,
nghe rất khẽ, nhưng đủ lạnh.

Cô gái đứng dậy, khoác ví lên vai nhanh
hơn gió lùa qua cửa.

Trước khi đi, cô để lại một câu, nhẹ tênh mà sắc:
- Tàn nhẫn đến thế là cùng!

Chàng trai ngồi lại, đối diện chiếc ghế trống,
đối diện ly cà phê nguội dần,
và đối diện với một câu hỏi,
không ai giải thích cho chàng:
- Tại sao nói thật lại đau hơn nói dối?

Sau này chàng mới nhớ ra,
hôm ấy họ đã hẹn đi phố, mua quà Noel,
chụp vài tấm hình mùa đông cho ấm lòng về sau.

Nhưng rốt cuộc, mọi kế hoạch đều tan
như hơi cà phê gặp gió lạnh, chỉ vì chàng
quên mất một điều rất quan trọng:

- Trong quán cà phê mùa đông
Người ta không hỏi để nghe sự thật
Người ta hỏi để được yêu.

Và chàng ngộ ra muộn màng,
vừa buồn vừa buồn cười:
- Ở đời, có những lúc...
nói thật là một hành động rất… thiếu lãng mạn.

- Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm