vô thường 2
VÔ THƯỜNG 2
Thơ Nguyên Thạch
Tôi sống tám mươi, bạn một trăm
Sớm muộn gì ta cũng chui hầm
Cũng chỉ bằng nhau hai thước đất
Chìm vào quên lãng triệutriệu năm.
Bạn sống giàu sang, tôi kiếp nghèo
Mai ngày giã biệt, mang gì theo?
Tiền tài danh vọng ta để lại
Thì đời sá chi giàu hay nghèo.
Trước cổng tương lai chỉ mang theo
Không phải tiền tài sang hay nghèo
Mà thứ ta đem là phúc họa
Những gì cõi tạm ta đã gieo.
Nhớ nhé bạn ơi sống thật lành
Sân si thù hận lẫn ghét ganh...
Lời khuyên chân thật nên ghi khắc
Trồng cầu hái ngọt, chanh hái chanh.
Nguyên Thạch