người chớ hỏi
Thôi, người ơi! CHỚ HỎI!
Dù là sự quan tâm.
Vì khi mà tôi nói,
Lại mắc lỗi “khoe ngầm”.
Và xin đừng thắc mắc
Vì sao tôi kín bưng.
Bởi hồn người rắc rối,
Tôi chẳng có mối lần.
Kiệm lời, chớ bảo giấu;
Nếu chia sẻ là khoe.
Đừng gài tôi phải nói,
Rồi tự đem so kè.
Tôi hiếm có nhu cầu
Thốt những lời ương dở.
Vàng thật hay đồng thau,
Vào lửa rồi tất rõ.
Đời đã rút kinh nghiệm,
Ngay cả với bạn thân,
Cũng không nên kể rốt,
Chắc đâu họ hiểu mình.
Lòng người dễ sân hận,
Lầm tưởng tôi ba hoa.
Vô tình tạo khoảng cách,
Tình thân dần cách xa.
Hãy để tôi yên lặng,
Vui thú đời riêng tư.
Ý người vốn lắt léo,
Tôi chẳng muốn chuốc thù.