di chúc của đất
Khi tôi chết hãy chôn tôi dưới gốc cây gáo già
Nơi tôi từng ngồi khóc mỗi khi bị mẹ đánh đòn
Đừng xây lăng mộ bằng bê tông cốt thép
Hãy để giun dế được tự do bò qua tim tôi
Tôi muốn máu mình thấm vào từng kẽ đất
Nuôi lớn những mầm xanh của một mùa vụ mới
Hãy để đôi bàn tay tôi nắm chặt lấy rễ cây
Như cách tôi đã bám trụ vào cuộc đời đầy bão tố
Đừng thắp nhang, hãy đốt cho tôi một đống rơm
Để mùi khói đưa linh hồn tôi về phía cánh đồng
Nơi cha tôi vẫn đang cày những luống cày dang dở
Nơi mẹ tôi vẫn đang gieo những hạt lúa niềm tin
Tôi chẳng có gì để lại cho trần thế này
Ngoài những bài thơ khét mùi nắng gió dẻo cao
Hãy để chúng bay đi như những cánh đại bàng
Tìm đến những tâm hồn cũng đang rỉ máu vì quê hương
Cái chết chỉ là một sự bắt đầu khác của đất
Một vòng luân hồi của phù sa và sự sống.