sài gòn đứng dậy
Sài Gòn Đứng Dậy
Thơ Nguyên Thạch
Hơn năm mươi năm nỗi buồn không đáy
Thương Sài Gòn vẫn chưa thấy ngày mai
Chuỗi thời gian nhọc nhằn lê bước miệt mài
Dài cay đắng...mà tương lai vẫn mờ dấu.
Đã đến lúc dân miền Nam phải vùng lên tranh đấu
Tiếng đau thương của muôn dân đã vọng thấu trời xanh
Ngoảnh mặt quay lưng, người hỡi sao đành?
Còn nhớ hay quên ngàn năm lịch sử Việt tộc hùng anh giết giặc.
Miền Nam ơi hãy đứng lên diệt loài tặc Bắc
Bọn vong nô đã gieo rắc thương đau
Lời ai oán của muôn dân ngày đêm rên xiết thét gào
Miền Nam hỡi, hãy tha thiết giục nhau đứng dậy.
Độc Lập, Hạnh Phúc, Tư Do dưới cơ chế cộng sản dù trăm năm cũng chẳng thấy
Đảng dìm dân xuống tận đáy ngục sâu
Chỉ có đảng là lũ vơ vét cướp của để sang giầu
Tài sản khắp nơi, cao lâu chễm trệ!
Hãy diệt sạch bọn gian tà, đồ tể
Chúng biến dân thành loài giun dế thấp hèn
Dân ta ơi, sao mãi cúi đầu chấp nhận kiếp dân đen?
Sao lê mãi phận hèn nhu nhược?
Miền Nam ơi, mau gọi đàn cứu nước.
Nguyên Thạch