dán
Lá vàng rách gió bên thềm
Nhặt lên chưa dán nỗi niềm đã khô
Dán hoàng hôn giữa hư vô,
Keo rơi dính cả nấm mồ tiễn đưa
Dán lời ai viết trong mưa,
Giấy lem nửa chữ, còn thừa tiếng yêu
Dán hồn lạc giữa cô liêu,
Keo khô từ thuở buồn nhiều hơn vui.
Đường thi rách nhịp ngậm ngùi,
Dán xong chữ nghĩa lạc vùi trong mưa
Dán hình kỷ niệm năm xưa
Dán lầm sương khói dẫu chưa pha trà
Thôi đành dán ánh nguyệt tà
Dán luôn những cảnh phôi pha bóng hình
Giận mình muốn dán nhân sinh
Dán rồi mới biết, ủa mình còn đây?
Quay sang dán những tầng mây
Mây kia hóa kiếp rơi đầy trước sân
Dang tay hứng giọt mưa gần
Dán đâu chưa kịp tuột dần đành thôi
Dán niềm vui gãy trên môi
Dẫu bao lần dán thiệt thòi là ta
Dán hồn bằng những phong ba
Keo tan trong mắt phù hoa cũng tàn
Dán đời vá víu ngổn ngang,
Lỡ tay dán cả trần gian cơ cầu
Dán chi những vết thương sầu
Dán hoài chẳng dính, càng lâu… càng rời