Poem logo
Poem logo

bài ca dâng mẹ

Tác giả: Bảo Giang
Mẹ ơi,

Con muốn viết bài thơ cho mẹ,

Gói trọn lòng con gởi tới người.

Dâng cho mẹ vạn lời yêu dấu,

Tạ ơn người vất vả vì con.



Mẹ ơi,

Tạ ơn người dẫn con từng bước,

Từ khởi đầu chín tháng cưu mang.

Rồi vuông tròn cho con nhập thế,

Với đêm ngày bồng bế trên tay.



Mẹ dạy con đan tay tập đứng,

Học làm người Lễ, Nghĩa, Nhân, Luân.

Khi đến trường chuyên cần sách vở,

Từng bài sử phải nhớ ghi lòng.



Để mai sau trên đường vì nước,

Con học bước, những bước hiên ngang.

Đường dẫu xa với ngàn gian khó,

Trước hiểm nguy ta phải thẳng đường.



Đây bài sử, từng chương, từng chữ,

Lời mẹ dặn con đã khắc ghi.

Dẫu nắng mưa chẳng khi lầm lỡ.

Sống với đời bằng một chữ tâm.

*

* *

Mẹ của con, từ trong tay mẹ,

Con lớn khôn và quyết nên người.

Nhớ năm xưa khi con vào lớp,

Mẹ dạy con hai chữ tình người.



Trên kính thày vào đời nhường bạn,

Trong cuộc sống giữ trọn Tín,Trung.

Để một mai khi ra giúp nước,

Con phải biết Tổ Quốc là đầu.



Thời thịnh trị chung tay góp sức,

Lúc ly loạn phải biết nêu gương.

Đem tấm thân soi lòng lịch sử,

Nối bước theo những đấng anh hùng.



Từ nghìn xưa xả thân vì nước,

Thân dầu thác tổ quốc phải yên.

*

* *

Mẹ ơi,

Con vẫn nhớ tấm gương ngày trước,

Mẹ dạy con giữ đuốc Trưng Vương.

Để vạn đời gươm thiêng ngời sáng,

Cho nước Việt rạng cõi trời đông.



Bởi ngàn xưa quê hương đã có,

Những anh hùng sống với giang sơn.

Cuộc khởi đầu Ngô Vương lập nước,

Sóng Bạch Đằng, Hán quốc tan thây.



Bao chiến thuyền tan theo hơi khói.

Đất phương nam bước tới hoan ca.

Đường Hưng Đạo như là trên giấy,

Bước Nguyên về chẳng đất dung thây.



Chờ một ngày tan tành manh giáp,

Bởi Lê Lợi mở đất Lam Sơn,

Đã phất cờ Sơn Nam Đế Ngự.

Cho quần Minh trở gót quy Tào.



Rồi Quang Trung áo bào ra bắc,

Vạn giặc Thanh kết xác cỏ cây…

*

* *

Mẹ yêu ơi,

Bài lịch sử ngàn xưa dẫn lối,

Dân nước Việt sớm tối bên nhau,

Còn dân Nam là còn nước Việt,

Đất Nam mất dân Việt tất vong.



Lời truyền này cháu con đã nhớ,

Khúc ruột này chẳng thể tách hai.

Nay chồng con vì dân vì nước,

Dâu ở nhà giữ lấy tích xưa.



Dạy con thơ kinh thư, sử ký.

Khi vào đời phải đứng hiên ngang.

Phận làm trai trên vai nghiệp nước,

Giữ đất mẹ nối bước tiền nhân,



Quê hương này là hơi thở ấm,

Sẽ đời đời gởi lại cháu con.

Đường hôm nay dẫu còn gian khó,

Bước quay về phải vọng tiếng ca.



Đường Việt Nam thênh thang một cõi.

Nắng Cộng Hòa chiếu dọi muôn nơi.





Bảo Giang

Posted 18th June 2024 by Bảo Giang
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm