hai mươi năm 4
HAI MƯƠI NĂM
Hai mươi năm sống lầu son
Lụa là gấm vóc, trăng tròn rồi phai
Đêm dài ôm bóng đêm dài
Anh ngồi nhóm lửa, mắt hoài nhìn xa
Hai mươi năm bến sông qua
Nước xưa cạn mất, ai mà nhớ đâu?
Mưa rồi nắng đổ qua mau
Đường tình sỏi đá, bạc màu dấu chân
Hai mươi năm chữ nghĩa gần
Mà nghe dột nát, tủi thân phận người
Bèo trôi hoa lạc giữa đời
Em phơi áo mỏng, rã rời xa xôi
Chim về nép bụi mồng tơi
Im re một góc, lặng lời gió đưa
Hai mươi năm nắng với mưa
Trời già rụng rữa, như vừa hôm qua
Chiều buông bóng lẻ la đà
Tim khô rồi cũng nói ra nghẹn lời
Tình như rêu bám lâu đời
Âm thầm mục nát, rụng rơi lúc nào?
Hai mươi năm lạc chiêm bao
Vay rồi lại trả, hư hao nghĩa tình
Hồn sâu một khoảng lặng thinh
Đường về lá rụng, một mình quẩn quanh
Hai mươi năm ngỡ mong manh
Lãng quên ngẫm nghĩ đoạn đành gió mây
Tình kia muôn thuở lạc bầy
Đúng sai cũng mặc, tháng ngày thoi đưa
Ngày 26/3/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|