nhớ về đường xưa
Nhớ về đường xưa
Rồi hôm nay tháng tư lại đến,
Cho bao người ngồi nhớ năm xưa.
Nhớ cảnh nhà, nhớ người năm trước,
Nhớ con đường, nhớ mọi ước mơ.
Kìa ngôi trường ta từng năm tháng,
Nay lớp trẻ cặp sách bước theo.
Những tưởng là yên vui ngày mới.
Mấy ai ngờ chỉ có đắng cay.
Bao làng quê với làn lửa cháy,
Đây thành thị, phố xá tan hoang,
Người đón người qua dòng nước mắt.
Ruột thắt lòng tiếng khóc dâng cao.
*
**
Kìa bà mẹ tần ngần trước cửa,
Đứa con thơ níu áo kéo tay.
Bà cúi xuống gạt dòng nước mắt,
Bồng con lên giã biệt quê nhà.
Bà ước rằng mai ngày trở lại,
Sống bên con sống với tình người.
Có ai ngờ trên đường mìn nổ,
Mẹ ra đi, con trẻ mất đời.
Bốn con mắt nhìn nhau lần cuối,
Chẳng tiếng khóc cũng chẳng lời than.
Còn lại đây một màu đen đậm,
Với tiếng cười của lũ Việt Minh.
*
**
Cảnh nhà bên thất thần trước cửa,
Vợ dục chồng, cất bước ra đi.
Cộng tràn vào một tràng đạn xé,
Vợ bỏ chồng con trẻ đi theo.
Phần lối xóm, còn đôi mắt trắng,
Đứng lặng nhìn thảm cảnh tang thương.
Sau bao năm miệt mài cơm áo,
Những tưởng rằng cây sẽ nở hoa.
Có ai ngờ A k vọng tiếng,
Để cho người ôm lấy khổ đau.
Nhìn cây mai đang chờ xuân tới,
Xót cành đào tan vỡ ước mơ.
Nay ra đi ước mong ngày tới,
Ta sẽ về sống với quê xưa.
Mấy ai ngờ đoạn đường trắc trở.
Hồ gài mìn, cộng đặt bàn chông.
Bao người đi gặp ngàn khốn khó,
Người ở lại ngậm lấy đắng cay.
Còn lại đây âm vang nức nở ,
Của bao người thức giấc trong đêm.
Kìa, con đường làng quê ngày trước,
Nay trở thành quãng vắng đau thương.
Từ trên cao lá vàng rơi xuống,
Hai bên đường khói tỏa thay hương.
Người ra đi chẳng quay về nữa,
Xóm làng xưa nay cũng tan rồi.
Người ngã xuống máu tràn sông núi,
Kẻ ra đi tiếng nói lỡ thời.
*
**
Kìa ráng đỏ phủ tràn nước Việt,
Người dìu người bỏ nước ra đi.
Tự Do ơi! ta qua biển chết,
Một hành trình trăm bước ngược xuôi.
Ngày ra đi nhớ con đường cũ,
Có hoa dại, với những tiếng ve.
Rồi xuân đi cho hè tiếp đến,
Cánh lá rơi sẽ đón thu về.
Quê hương ơi, sao nhiều ngăn cách,
Đây bao người nước mắt mãi rơi.
Nhìn cánh phượng, ai ơi buồn quá,
Biết bao giờ mới gặp lại nhau.
*
**
Ta nhớ em trên đường năm ấy,
Ta vào đời giữa lúc chiến tranh.
Nay xa quê vương tràn nước mắt,
Biết bao giờ về với cố hương.
Bảo Giang.
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Bảo Giang
|
|
|
|